Hôm trước xem chương trình “Ai là triệu phú” có câu hỏi liên quan đến các nhà thơ Việt Nam, trong đó có nhà thơ Nguyễn Bính. Thế là bố Minh nhắc đến 1 bài thơ của nhà thơ này viết về những lời dặn của bà mẹ nông thôn với con gái khi đi lấy chồng. Bố bảo bài thơ rất hay, nhất là những câu cuối rất cảm động. Bố không nhớ hết nên đã Google cho mẹ, và mẹ đã thuộc bài thơ này. Phải công nhận bài thơ quá hay và cảm động. Viết rất đúng kiểu cách ăn nói của những bà mẹ ở vùng nông thôn Việt Nam. Bài thơ như sau:

Gái lớn ai không phải lấy chồng
Can gì mà khóc, nín đi không!
Nín đi! mặc áo ra chào họ
Rõ quí con tôi! Các chị trông!

Ương ương dở dở quá đi thôi!
Cô có còn thương đến chúng tôi
Thì đứng lên nào! lau nước mắt
Mình cô làm bận mấy mươi người.

Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía
Này gương này lược này hoa tai
Muốn gì tôi sắm cho cô đủ
Nào đã thua ai đã kém ai ?

Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái
Nuôi dạy em cô tôi đảm đương
Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả
Tôi còn mạnh chán, khiến cô thương!

Đưa con ra đến cửa buồng thôi
Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!
Con ạ! đêm nay mình mẹ khóc
Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi.

Nguyễn Bính

Advertisements